Thầy không lo sao? (Mc 4, 35-40)- 23.06.2024 – Chúa Nhật Tuần XII Thường Niên

Bài Ðọc I: G 38, 1. 8-11

“Sóng cồn của ngươi phải dừng lại đây”.

Trích sách Gióp.

Bấy giờ từ cơn gió lốc, Chúa đáp lời Gióp rằng: “Khi nước chảy mạnh vỡ bờ như sinh ra bởi lòng mẹ, ai đã lấy cửa mà ngăn lại, lúc Ta lấy mây làm áo che nó, và lấy u tối che phủ nó như khăn bọc con trẻ? Ta đã vạch biên giới chung quanh nó, đã đặt khung cửa và then chốt mà phán rằng: “Ngươi chảy đến đây mà thôi, không được chảy xa nữa và vỗ sóng ba đào cũng phải dừng tại đây”.

Ðó là lời Chúa.

 

Ðáp Ca: Tv 106, 23-24. 25-26. 28-29. 30-31

Ðáp: Hãy tán tạ Chúa, bởi đức từ bi Người còn muôn thuở.

Xướng: 1) Những người xuống tàu vượt biển ra khơi, làm nghề thương mại trên nơi nước cả, họ đã nhìn thấy những kỳ công của Chúa, và những việc huyền diệu của Người ở chỗ thâm uyên.

Ðáp: Hãy tán tạ Chúa, bởi đức từ bi Người còn muôn thuở.

2) Chúa lên tiếng, và Người đã khiến phong ba nổi dậy, Người đã khiến cho sóng biển dâng cao. Những người đó lên tới trời xanh, xuống lòng biển thẳm, tâm hồn họ bủn rủn trong cảnh gian nguy.

Ðáp: Hãy tán tạ Chúa, bởi đức từ bi Người còn muôn thuở.

3) Họ đã kêu cầu Chúa trong cơn khốn khó, và Người đã giải thoát họ khỏi chỗ lo âu. Người biến đổi phong ba thành gió thổi hiu hiu, và bao làn sóng biển đều im lặng.

Ðáp: Hãy tán tạ Chúa, bởi đức từ bi Người còn muôn thuở.

4) Họ mừng vui vì thấy sóng biển yên, và Chúa đã đưa họ cập bến ước mong. Những người đó hãy cảm ơn Chúa vì lòng nhân hậu, và những điều kỳ diệu của Người đối với con người ta!

Ðáp: Hãy tán tạ Chúa, bởi đức từ bi Người còn muôn thuở.

 

Bài Ðọc II: 2Cr 5, 14-17

“Ðây mọi cái mới đã được tạo dựng”.

Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, lòng mến của Ðức Kitô thúc bách chúng ta; chúng ta xác tín điều này là một người đã chết vì mọi người, vậy mọi người đều đã chết. Và Ðức Kitô đã chết thay cho mọi người, để những ai đang sống, thì không còn sống cho chính mình nữa, mà là sống cho Ðấng đã chết và sống lại vì họ.

Vì thế, từ nay chúng ta không còn biết ai theo xác thịt nữa. Mặc dù nếu chúng ta đã biết Ðức Kitô theo xác thịt, thì giờ đây chúng ta không còn biết như thế nữa. Vậy nếu ai đã trở nên một tạo vật mới trong Ðức Kitô, thì những gì cũ đã qua rồi, vì đây mọi sự đều được trở nên mới.

Ðó là lời Chúa.

 

Alleluia: Ga 1, 14 và 12b

Alleluia, alleluia! – Ngôi Lời đã làm người và đã ở giữa chúng ta. Những ai tiếp rước Người, thì Người ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa. – Alleluia.

 

Phúc Âm: Mc 4, 35-40

“Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Maccô.

Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ”. Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: “Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?” Chỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: “Hãy im đi, hãy lặng đi”. Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: “Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?” Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: “Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?”

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm 1: Thầy Không Lo Sao

Các môn đệ gặp trận cuồng phong khi vượt biển.

Họ kinh hoàng vì thấy mình sắp bị nuốt chửng.

Bất lực trước cơn cuồng nộ của sóng gió,

họ đã đánh thức Ðức Giêsu, xin Ngài giúp đỡ.

Cuộc đời nào tránh được mọi cơn giông tố?

Ai trong chúng ta cũng thích biển lặng sóng yên,

nhưng giông tố lại giúp ta nhận ra mình:

yếu đuối, chao đảo, mong manh, bất lực,

không đủ khả năng đương đầu với bao thách đố.

Giông tố đưa ta đến với Ðức Giêsu,

và phó thác cho sự trợ giúp của Ngài.

“Chúng con chết mất!”

Cái chết thể lý và cái chết tinh thần,

Cái chết của bản thân và của tập thể mình gắn bó.

Cái chết của những công trình mình xây dựng.

Chúa là sự sống,

sao Chúa lặng yên để chúng con chịu chết?

Sao Chúa để sự dữ tung hoành trên thế giới?

“Mà Thầy không lo sao?”

Một lời trách móc?

Nhiều khi chúng ta cũng trách Chúa như vậy.

Có vẻ Chúa quá vô tư, lãnh đạm, hững hờ.

Chúa yên ngủ khi đời ta gặp cơn giông tố.

Ðức Giêsu đã thức dậy, ra lệnh cho gió và biển:

“Câm đi! Im đi!”

Gió ngừng ngay và biển lặng xuống.

Sự lặng đi của biển đưa đến sự trầm lặng của lòng.

Nỗi kinh hoàng tan biến, nỗi sợ chết cũng bay xa.

Nhưng chúng ta không đòi phép lạ biển lặng trong đời.

Ðiều quý hơn, đó là lòng ta được lặng.

Lòng lặng không phải vì biển lặng,

mà lặng ngay giữa lúc biển động.

Ðó là một phép lạ lớn hơn nhiều,

và đó cũng là thái độ Chúa muốn ta phải có.

Tại sao các anh lại kinh sợ?

Sóng gió làm gì được các anh

khi Thầy đang cùng các anh ở chung một con thuyền?

Ðức Giêsu đòi các môn đệ không được khiếp sợ.

Thầy đã làm bao phép lạ trước mắt các anh,

vậy mà các anh vẫn chưa có lòng tin ư?

Nếu có lòng tin thì đâu có cuống cuồng như vậy.

Ðức tin chỉ lộ ra khi biển động.

Và có thể nói, biển động giúp hình thành đức tin.

Ðức tin lớn lên ít nhiều sau mỗi lần biển động.

Thuyền đời Kitô hữu chẳng bao giờ êm ả.

Nó chỉ êm ả khi về tới bến.

Nhưng lòng ta lại phải giữ cho bình yên,

ngay cả khi Ngài không thức dậy,

dù ta đã gọi Ngài nhiều lần giữa tiếng sóng gào thét.

Ta tin rằng Ngài sẽ cứu ta theo cách của Ngài.

Cầu nguyện:

Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào,

xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng.

Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc,

xin cho con quý chuộng những lúc

được an nghỉ trước nhan Chúa.

Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo,

xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa

để nghe lời Người.

Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng,

xin cho con thoát được lên cao

nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện.

Lạy Chúa,

ước gì tinh thần cầu nguyện

thấm nhuần vào cả đời con.

Nhờ cầu nguyện,

xin cho con gặp được con người thật của con

và khuôn mặt thật của Chúa.

Suy niệm 2: Sao Chưa Có Lòng Tin

“Sóng gió” là từ thường được dùng để chỉ những thử thách

mà ai cũng có lần gặp trong cuộc đời.

Chẳng đời ai hoàn toàn êm đềm như biển lặng.

Cả cuộc đời của những người đi theo Đức Giêsu cũng vậy.

Các môn đệ không tránh khỏi sóng gió, hiểu theo nghĩa đen.

Hồ Galilê thường hay có những cơn bão bất ngờ.

Giữa lúc trời yên bể lặng thì sóng gió ập tới.

 

Bài Tin Mừng hôm nay kể chuyện về một kinh nghiệm sóng gió

mà Thầy trò trải qua trên hồ Galilê.

Có nhiều yếu tố làm tăng độ khó cho kinh nghiệm này.

Trời lúc đó đã là chiều tối, chứ không phải ban ngày.

Đức Giêsu và các môn đệ đang ở bên này của biển hồ.

Chính Thầy đưa ra lệnh: “Chúng ta hãy sang bờ bên kia đi !”

Bờ bên kia là vùng Thập Tỉnh, nơi ở chủ yếu của dân ngoại.

Không rõ tại sao khi trời tối, Thầy lại muốn mọi người qua đó.

Thầy đã từ thuyền mà ngồi giảng các dụ ngôn cho dân (Mc 4,1).

Bây giờ Thầy vẫn đang ở trong con thuyền đó (Mc 4,36).

 

Hành trình trên biển của Thầy trò xem ra không suông sẻ,

vì bất ngờ một trận cuồng phong nổi lên.

Cùng với gió mạnh là sóng to.

Cùng với sóng to là nước lớn ào vào.

Con thuyền chòng chành vì gió, nghiêng ngả vì sóng,

và ngập nước đến độ có nguy cơ bị chìm.

Các môn đệ quen đánh cá ban đêm có kinh nghiệm này không?

Vậy mà Thầy lại nằm ngủ say, trên một chiếc gối, ở đàng lái.

Các môn đệ thật không sao hiểu được

làm sao Thầy có thể ngủ bình yên

trong hoàn cảnh hiểm nghèo như thế (G 11,18-19; Tv 4,9).

Họ cuống lên nên trách móc Thầy mình:

“Chúng ta sắp chết mà Thầy chẳng quan tâm sao?”(Mc 4,38).

Dường như họ muốn Thầy mình làm một điều gì đó.

 

Thầy Giêsu đang ngủ, bị đánh thức và Thầy đã thức dậy.

Thầy ngăm đe gió như đã ngăm đe quỷ (Mc 1,25; 3,12),

và ra lệnh cho biển động phải yên lặng như tờ.

Những sức mạnh tự nhiên đe dọa con người bị khuất phục.

Thầy Giêsu không chỉ có quyền uy trên bệnh tật, ma quỷ,

Thầy còn có quyền trên các năng lực tự nhiên trong trời đất.

Khi biển lặng, sóng yên, Thầy mới bắt đầu trách môn đệ:

“Tại sao anh em nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao.”

Khi sống bên Thầy, lẽ ra họ phải có lòng tin vững mạnh,

nhưng sóng gió đã làm lộ ra chuyện họ yếu tin.

Sau phép lạ của Thầy Giêsu, chỉ bằng một lời quyền năng,

các môn đệ hoảng sợ, sợ hơn cả lúc gió to sóng lớn.

Nhưng đứng trước Đấng làm chủ cả gió và biển,

họ vẫn chưa trả lời được câu hỏi: “Người này là ai?” (Mc 4,41).

 

Các môn đệ đã trải qua bao kinh nghiệm trong đêm nay:

kinh nghiệm bị sóng gió dập vùi, kinh nghiệm cận kề cái chết,

kinh nghiệm tuyệt vọng và hoảng loạn,

kinh nghiệm trách móc đối với sự thinh lặng của Thiên Chúa,

và kinh nghiệm bình an khi biển lặng sóng yên.

Con thuyền Giáo hội và thế giới cũng có khi gặp sóng gió.

Chúng ta chỉ cần có Chúa trong thuyền, Ngài ngủ cũng được.

Cũng cần kêu xin Ngài với lòng tin, chứ không hoảng hốt.

Rồi mọi sự sẽ qua, bình an trở lại.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

Sống ở đời chẳng ai thích sóng gió,

nhưng sóng gió lúc nào cũng có trong đời người.

Các môn đệ đầu tiên đã nhiều lần gặp sóng gió ở hồ Galilê.

Sóng gió đến khi Chúa đang ngủ vùi trên thuyền,

khiến môn đệ phải vội vàng đánh thức.

Sóng gió đến khi Chúa không ở trong thuyền,

khiến môn đệ phải chèo chống vất vả.

 

Chúa không tránh cho đời chúng con khỏi mọi sóng gió,

vì Chúa biết sóng gió làm chúng con trưởng thành,

tập vượt qua nỗi sợ hãi bằng lòng tin,

tập vượt qua nỗi lo âu bằng hy vọng.

Chúa để chúng con chiến đấu suốt đêm với gió ngược,

nhưng lại đến với chúng con khi trời gần sáng.

 

Xin cho chúng con yêu quý sự bình an,

nhưng lại không ngỡ ngàng trước sóng gió.

Giữa cơn sóng gió, xin cho chúng con tin rằng

Chúa vẫn hiện diện gần bên chúng con,

và đang đưa con thuyền Giáo Hội về đến bến.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*


Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.