Xin thương xót tôi (25.10.2015 – Chúa nhật 30 Thường niên, Năm B)

Mk10_46-52.jpgLời Chúa: Mc 10, 46-52


46 Hôm ấy, Khi Ðức Giêsu cùng với các môn đệ và đám đông dân chúng ra khỏi thành Giêrikhô, thì có một người hành khất mù, tên là Báctimê, con ông Timê, đang ngồi ở vệ đường. 47Vừa nghe nói đó là Ðức Giêsu Nadarét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi!” 48Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Ðavít, xin dủ lòng thương tôi!” 49 Ðức Giêsu đứng lại và nói: “Gọi anh ta lại đây!” Người ta gọi anh mù và bảo: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!” 50 Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Ðức Giêsu.51 Người hỏi: “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh mù đáp: “Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được”. 52 Người nói: “Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!” Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.

Suy Niệm

 

Con mắt là một bộ phận hết sức mong manh,

 dễ bị tổn thương, dễ bị nhiễm trùng,

 nhất là trong điều kiện vệ sinh ngày xưa.

 Chúng ta không rõ nguyên nhân khiến anh Báctimê bị mù,

 chỉ biết anh không mù từ lúc lọt lòng mẹ.

 Anh đã từng được thưởng thức ánh nắng ban mai

 hay nhìn ngắm những người thân yêu, bè bạn.

 Bây giờ chỉ có bóng tối triền miên.

 Anh Báctimê sống bằng nghề hành khất,

 ngồi ăn xin bên vệ đường, sống bên lề xã hội.

 Danh tiếng của Ðức Giêsu Nadarét, anh đã được nghe nhiều.

 Ngài có thể làm người mù bẩm sinh sáng mắt.

 Anh tin vào Ngài, thầm mong có ngày được gặp.

Bài Tin Mừng hôm nay kể lại cuộc hạnh ngộ ấy.

 Rất tình cờ, Ðức Giêsu đi ngang qua đời anh.

 Anh mù lòa, ngồi đó như chỉ chờ giây phút này.

 Khi nghe biết là Ðức Giêsu cùng với đám đông đi qua,

 anh thấy cơ may đã đến.

 Tất cả sức mạnh của anh nằm ở tiếng kêu,

 tiếng kêu thống thiết bi ai của một người đau khổ,

 nhưng cũng là tiếng kêu đầy tin tưởng, hy vọng.

 “Lạy ông Giêsu, Con vua Ðavít, xin thương xót tôi!”

 Tiếng kêu báo hiệu một sự hiện diện, một cầu cứu.

 Nhiều người muốn bịt miệng anh,

 nhưng anh chẳng sợ gì đe dọa.

 Càng bị đe dọa, anh càng gào to hơn nhiều.

 Cuối cùng tiếng của anh đã đến tai Ðức Giêsu.

 Ngài dừng lại và sai người đi gọi anh,

 vì Ngài cũng chưa rõ anh đang ở đâu.

 Khi biết mình được gọi, anh vội vã và vui sướng

 vất bỏ cái áo choàng vướng víu,

 nhẩy cẩng lên mà đến với Ðức Giêsu.

 Anh đi như một người đã sáng mắt,

 bởi thực ra mắt của lòng anh đã sáng rồi.

 Khi được khỏi, lòng tin của anh thêm mạnh mẽ hơn.

 Anh thấy lại mặt trời, anh gặp Ðấng cho anh ánh sáng.

 Không ngồi ở vệ đường nữa, anh đứng lên đi theo Ðức Giêsu.

“Xin thương xót tôi. Xin cho tôi nhìn thấy lại.”

 Ðây có phải là tiếng kêu của tôi không?

 Khả năng thấy là một khả năng mỏng dòn.

 Ta có thể thấy điều này mà không thấy điều kia.

 Tôi có thể lúc thấy lúc không, hay cố ý không muốn thấy.

 Lắm khi tôi không đủ sức để ra khỏi sự mù lòa của mình.

 Tôi có kêu gào với Chúa để xin được ơn thấy lại không?

 Một người mù chữ, dù đã được xóa mù, vẫn có thể mù lại.

 Chính vì thế tôi cứ phải xin cho mình được thấy luôn.

 Thấy mình bé nhỏ, thấy Chúa bao la, thấy anh em dễ mến.

 Thấy là đi vào một con đường dài hun hút.

 Chúng ta phải được Chúa xóa mù suốt đời.

 Chỉ trong ánh sáng của Chúa, tôi mới nhìn thấy ánh sáng.

Cầu Nguyện

Như người mù ngồi bên vệ đường

 xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy.

 

Xin cho con được thấy bản thân

 với những yếu đuối và khuyết điểm,

 những giả hình và che đậy.

 

Cho con được thấy Chúa hiện diện bên con

 cả những khi con không cảm nghiệm được.

 

Xin cho con thực sự muốn thấy,

 thực sự muốn để cho ánh sáng Chúa

 chiếu dãi vào bóng tối của con.

 

Như người mù ngồi bên vệ đường

 xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J