Thiên Chúa viếng thăm (Ngày 24.12.2015 – Trước Lễ Giáng Sinh)

Lc1_67-79.jpgLời Chúa: Lc 1, 67-79

67 Bấy giờ, người cha của em, tức là ông Da-ca-ri-a, được đầy Thánh Thần, liền nói tiên tri rằng:
68 “Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Ít-ra-en
đã viếng thăm cứu chuộc dân Người.
69 Từ dòng dõi trung thần Đa-vít,
Người đã cho xuất hiện
Vị Cứu Tinh quyền thế để giúp ta,
70 như Người đã dùng miệng các vị thánh ngôn sứ mà phán hứa tự ngàn xưa:
71 sẽ cứu ta thoát khỏi địch thù,
thoát tay mọi kẻ hằng ghen ghét;
72 sẽ trọn bề nhân nghĩa với tổ tiên
và nhớ lại lời xưa giao ước;
73 Chúa đã thề với tổ phụ Áp-ra-ham
rằng sẽ giải phóng ta khỏi tay địch thù,
74 và cho ta chẳng còn sợ hãi,
75 để ta sống thánh thiện công chính trước nhan Người,
mà phụng thờ Người suốt cả đời ta.
76 Hài Nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu
là ngôn sứ của Đấng Tối Cao:
con sẽ đi trước Chúa, mở lối cho Người,
77 bảo cho dân Chúa biết: Người sẽ cứu độ
là tha cho họ hết mọi tội khiên.
78 Thiên Chúa ta đầy lòng trắc ẩn,
cho Vầng Đông tự chốn cao vời viếng thăm ta,
79 soi sáng những ai ngồi nơi tăm tối
và trong bóng tử thần,
dẫn ta bước vào đường nẻo bình an”. 


Suy Niệm 

Sau hơn chín tháng bị câm, khi Gioan đã sinh được tám ngày,

lời nói đầu tiên của ông Dacaria là một bài ca chúc tụng.

Ông chúc tụng Đức Chúa, Thiên Chúa của Israel

vì Ngài đã viếng thăm và cứu chuộc dân Ngài (c. 68).

Mọi việc Thiên Chúa sắp làm cho đoàn dân riêng

được gói gọn trong một động từ rất đơn sơ: viếng thăm.

Thiên Chúa đi thăm dân Ngài để cứu độ và ban ơn tha tội (c. 77).

Gioan, con của ông, được hân hạnh là người đi trước mở đường (c. 76).

Dacaria vui vì niềm vui của cả dân tộc và của riêng gia đình ông.

Thiên Chúa đi thăm dân qua Đức Giêsu, Người Con Một.

Đó là Vị Cứu Tinh quyền thế đến từ dòng dõi Đavít (c. 69).

Do lòng từ bi thương xót của Thiên Chúa,

Đấng Mêsia đã được sai đến như Vừng Đông tự chốn cao vời (c. 78).

Vừng sáng này đến thăm những ai ngồi trong bóng tối sự chết

và đưa dắt dân Ngài vào con đường bình an (c. 79).

Bình an là được giải thoát khỏi tay kẻ thù (c. 71), khỏi tội lỗi (c. 77),

là được tự do phụng thờ Thiên Chúa trên quê hương (cc. 74-75).

Cả đời sống Đức Giêsu là một cuộc viếng thăm của Thiên Chúa.

Đây là cuộc viếng thăm độc nhất vô nhị,

vì là cuộc viếng thăm của đích thân Con Thiên Chúa.

Ngài không chỉ thăm như người khách ghé qua.

Ngài đã thăm và ở lại, dựng lều cư ngụ với loài người (Ga 1, 14).

Khi Đức Giêsu hoàn sinh người con của bà góa thành Nain,

đám đông reo lên: Thiên Chúa đã viếng thăm dân Ngài (Lc 7, 16).

Nhưng trong thực tế dân Ngài đã khước từ cuộc thăm viếng ấy.

Ngôi Lời đã đến nhà mình,

nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận (Ga 1, 11).

Mãi mãi con người có tự do để ở lại trong bóng tối và sự chết,

và cũng có quyền khước từ bình an thật của trời cao (Lc 19, 42).

Giêrusalem đã bị sụp đổ vào năm 70 dưới tay kẻ thù,

vì đã từ khước sự thăm viếng chở che của Thiên Chúa (Lc 19, 44).

Đó là một bi kịch và hơn nữa, là một thảm kịch.

Tiếc thay thảm kịch ấy vẫn tiếp diễn trên thế giới.

Hôm nay Thiên Chúa từ ái, bao dung vẫn đến thăm con người,

và nhiều người trong chúng ta vẫn giữ thái độ chối từ, khép kín.

Ơn cứu độ, ơn giải phóng, ánh sáng, và bình an của trời cao,

là những điều còn xa lạ với bao người, kể cả các Kitô hữu.

Bóng tối của sự chết, của hận thù ghét ghen vẫn thống trị địa cầu.

Mừng lễ Giáng Sinh là mừng cuộc viếng thăm của Thiên Chúa.

Cách duy nhất để mừng là mở cửa lòng cho Con Thiên Chúa vào.

Hãy tiếp đón Ngài đến với ta dưới những hình thái bất ngờ:

một trẻ thơ nghèo hèn, yếu đuối; một Mêsia không tấc sắt trong tay;

một ông thợ mộc ở vùng quê Nadarét; một tử tội bị đóng đinh thập tự.

Hãy thắp lên một ngọn nến trong đêm Noel để chào mừng Ánh Sáng.

Cầu Nguyện 

 

Giữa giá rét của mùa đông,

 xin cho con gặp Chúa.

 

Giữa những long đong

 và bấp bênh của phận người,

 xin cho con gần Chúa.

 

Giữa cảnh nghèo khó và trơ trụi,

 xin cho con thấy Chúa đi với con và hiểu con.

 

Lạy Chúa Giêsu bé thơ nằm trong máng cỏ,

xin cho con cảm được sự bình an của Chúa,

 ngay giữa những âu lo hằng ngày.

 

Xin cho con đón lấy cuộc đời con

 với bao điều không như ý.

 

Và cuối cùng,

 xin cho con dám sống như Chúa

 vì Chúa đã dám sống như con. 
 

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ