Lời Chúa: Thứ Hai Tuần XXXIII Thường Niên

Ánh sáng

 
 
Thứ Hai Tuần XXXIIIThường Niên
Lời Chúa: 

Lc 18,35-43

35 Khi Chúa Giêsu gần đến Giêrikhô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường.36 Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. 37 Họ báo cho anh biết là Chúa Giêsu Nadarét đang đi qua đó. 38 Anh liền kêu lên rằng: “Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!” 39 Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: “Lạy Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!”40 Chúa Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Khi anh đã đến gần, Người hỏi:41 “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh ta đáp: “Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được.” 42 Chúa Giêsu nói: “Anh nhìn thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.”43 Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa.

(Nguồn: Uỷ ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

‘Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được.’ Chúa Giêsu nói: ‘Anh nhìn thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.’ (Lc 18,41-42)

 
Suy niệm: 

A- Phân tích (Hạt giống…)

Chuyện này có 3 vai:

1. Người mù

– Ban đầu anh “ngồi” (thụ động) “ăn xin” (sống bám) “bên vệ đường” (ở ngoài rìa xã hội). Sau khi được Chúa Giêsu chữa, anh “đi” (chủ động), “tôn vinh Thiên Chúa” (rao giảng) và “đi theo” (làm môn đệ) Chúa Giêsu.

– Thái độ của anh: “Hỏi xem có chuyện gì”. Khi biết là có Chúa Giêsu đi ngang qua, anh “kêu lên” xin Ngài dủ lòng thương. Người ta quát nạt anh, bảo anh im đi, “anh càng kêu lớn tiếng”. Khi gặp Chúa Giêsu, anh nói rõ điều muốn xin “Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy”. Thái độ ấy được Chúa Giêsu đánh giá là có đức tin.

2. Đám đông

– Lúc đầu quát nạt anh mù, bảo anh im. Họ tưởng làm như thế là vừa lòng Chúa Giêsu (vì Chúa Giêsu khỏi bị quấy rối khi đang bận đi đường).

– Mc 10,49 cho biết thêm: Khi Chúa Giêsu cho gọi anh đến thì dân chúng khuyến khích anh: “Cứ yên tâm, đứng dậy, Ngài gọi anh đấy!”

– Sau khi anh khỏi bệnh, họ “cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa.”

3. Chúa Giêsu

– Dù “đang đi” (bận rộn) và ở giữa đám đông, Ngài cũng để ý đến tiếng kêu xin của một người mù.

– Đối xử rất ưu ái với người mù: Ngài “dừng lại”, “truyền dẫn anh ta đến”, ân cần hỏi han, khen ngợi đức tin của anh mù và cứu chữa anh.

B- Suy gẫm (…nẩy mầm)

1. Anh mù đáng làm gương cho chúng ta: anh ý thức mình cần Chúa, anh cố gắng hết sức để được đến gần Chúa, bất chấp mọi ngăn cản. Kết quả là anh đã được Chúa đổi mới hoàn toàn; anh còn thay đổi được những tấm lòng hẹp hòi của những người chung quanh. Nếu chúng ta làm như anh mù này, thì mặc dù mọi người ngăn cản chúng ta, và mặc dù ban đầu xem ra Chúa không nghe tiếng chúng ta, nhưng cuối cùng Ngài sẽ dừng lại, ưu ái gọi chúng ta đến và biến đổi đời sống chúng ta.

2. “Khi người mù thành Giêrikhô lên tiếng tỏ ý muốn gặp Chúa Giêsu thì người ta đã quát mắng, bảo anh ta phải im đi. Phải chăng đó là tình trạng trong nhiều cộng đoàn Giáo Hội chúng ta: có biết bao người không có cơ may gặp gỡ Chúa vì chưa thấy được tình yêu thương của Giáo Hội… Có biết bao người vẫn tuyệt vọng vì chưa cảm nhận được tình thương từ nơi những môn đệ Chúa Giêsu…

Chúa Giêsu truyền lệnh cho các môn đệ dẫn người mù đến với Ngài. Ngày nay Ngài cũng tiếp tục đưa ra cùng một mệnh lệnh: Hãy để cho những người đau khổ, những kẻ đang kiếm tìm được đến gần Ngài…”

3. Chúa Giêsu là Ánh sáng muôn dân (Lumen gentium): Đây là một chủ đề lớn, được chọn làm đề tựa cho một hiến chế của Công Đồng Vaticanô II. Ánh sáng của Chúa soi thấu lòng người, giúp con người nhìn ra ánh sáng của con tim; giúp con người tìm về nhà Cha. Có những người mù loà, nhưng với lòng tin tưởng phó thác, đã nhìn được ánh sáng này. Ngược lại, có những con người tự phụ rằng mình sáng suốt lại chẳng nhìn ra được ánh sáng của Chúa.

4. Một học giả kia rất thông thái nhưng cũng rất đãng trí. Một hôm ông cỡi lừa đi thăm một người bạn. Dù đang cỡi lừa, ông vẫn cứ dán mắt vào quyển sách, tay buông lỏng dây cương. Do đó, con lừa sau khi đi một đoạn đường đã quay trở lại chính ngôi nhà của ông. Ông tưởng đó là ngôi nhà của người bạn. Ông nhìn ngôi nhà từ trên xuống dưới, từ trước tới sau, và kết luận: “Ông bạn của ta cẩu thả quá, nhà hư gần sập tới nơi mà không sửa sang gì cả.” Vợ ông bước ra tiếp lời: “Ông nhận xét đúng đấy. Nhưng đây là ngôi nhà của chính ông.”

Nhiều người rất sáng về chuyện người khác, nhưng rất mù về những khuyết điểm của chính mình.

5. “Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh ta đáp: “Lạy Ngài xin cho tôi được thấy” (Lc 18,41)

Một thiền sư hỏi các đồ đệ rằng: “Lúc nào là lúc đêm tàn và ngày đến?” Nhiều câu trả lời được đưa ra: kẻ thì cho rằng đó là lúc ta có thể phân biệt từ xa một cây dừa với một cây cau; người thì cho rằng đó là lúc ta có thể phân biệt từ xa một con bò với một con trâu… Cuối cùng chỉ có một câu trả lời làm vừa lòng thiền sư, đó là: khi ta nhìn mọi người và nhận ra đó là anh em của ta.

Quả thật, có những thứ ta không thể thấy được bằng mắt, nhưng chỉ thấy được bằng con tim, bằng tình yêu…

(Lm. Carôlô Hồ Bặc Xái)

Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể,

Chúa là ánh sáng trần gian. Chúa mang đến cho nhân loại ánh sáng của tin yêu và hy vọng. Chúa mang đến cho những người nghèo, người bị bỏ rơi, người bất hạnh áng sáng của tình yêu thương. Chúa mang đến cho những người tội lỗi, những người thất vọng ánh sáng của tha thứ và bình an. Xin Chúa cũng ban cho chúng con ánh sáng của linh hồn biết tìm về chân thiện mỹ, biết sống theo đường ngay nẻo chính, biết nhận ra đâu là điều đẹp ý Chúa, và nhận ra mọi người là anh em. Xin cho chúng con luôn bước đi trong ánh sáng Chúa, để mai sau được chiêm ngưỡng Thánh Nhan Chúa đời đời.

Lạy Chúa, Chúa đã đốt lên ngọn lửa nơi tâm hồn anh mù để anh nhận ra Chúa. Xin Chúa cũng nhóm lên ngọn lửa tình yêu nơi trái tim chúng con, để chúng con thấy Chúa đang hiện diện bên chúng con qua những ơn lành hồn xác, qua những người bên cạnh để chúng con biết sống một đời tạ ơn Chúa và yêu mến tha nhân. Xin tháo gỡ khỏi tâm trí chúng con những màn che của đam mê dục vọng, của ích kỷ tầm thường, của ghen tương gian ác để tâm hồn chúng con luôn thanh cao và trong sạch.

Lạy Chúa Giê-su mến yêu, sự mù lòa tâm hồn còn khốn nạn hơn thể xác. Xin giải thoát chúng con khỏi sự mù lòa thiêng liêng, để chúng con luôn bước đi trong ánh sáng lời Chúa và trong đường ngay nẻo chính. Amen.

(Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền)