Lời Chúa: Chúa Nhật XXVII Thường Niên A

Lòng tham

 
Chúa Nhật XXVII Thường Niên A.
Lời Chúa: 

 Mt 21,33-43

33 Các ông hãy nghe một dụ ngôn khác : “Có gia chủ kia trồng được một vườn nho ; chung quanh vườn, ông rào giậu ; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. 34 Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi. 35 Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông : chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ. 36 Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước : nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy. 37 Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng : “Chúng sẽ nể con ta.” 

38 Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau : “Đứa thừa tự đây rồi ! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó !” 39 Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi. 40 Vậy xin hỏi : Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia ?” 41 Họ đáp : “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông.” 42 Đức Giê-su bảo họ : “Các ông chưa bao giờ đọc câu này trong Kinh Thánh sao ?   Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta. 43 Bởi đó, tôi nói cho các ông hay : Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.

(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

“Đứa thừa tự đây rồi ! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó ! ” (Mt 21,38)

 
Suy niệm: 

A. Phân tích (Hạt giống…)

Chúng ta hãy chú ý tới tấm lòng của ông chủ vườn nho và tấm lòng của những tá điền :
 

a/ Tấm lòng của ông chủ :

– ông rất quý vườn nho của mình nên đã chăm sóc nó rất chu đáo : rào dậu chung quanh, đặt bồn ép ở giữa, xây tháp phía trên.

– thế mà ông lại trao cho các tá điền vườn nho ấy. Đó là vì ông thương họ, muốn cho họ có công ăn việc làm.

– Ông lại còn tín nhiệm họ nên dám bỏ đi xa không cần coi chừng họ.

b/ Tấm lòng của các tá điền :

– Lẽ ra họ phải vừa thương mến vừa biết ơn ông chủ, vì nhờ ông mà họ có công ăn việc làm.

– Họ cũng phải đáp lại tình thương và lòng tín nhiệm của ông chủ bằng cách mỗi năm nộp phần hoa lợi.

– Nhưng sự vô cảm và vô ơn đã khiến họ càng ngày càng xấu hơn : ban đầu không chịu nộp hoa lợi (tham lam), kế đó đánh đập những kẻ mà chủ sai đến để nhắc hô về bổn phận tối thiểu ấy (độc ác), sau cùng giết luôn đứa con trai duy nhất của chủ để chiếm đoạt luôn quyền sở hữu vườn nho (chiếm đoạt).

B. Suy niệm (…nẩy mầm)

1. Đối với chúng ta, vườn nho là tất cả những gì mà chúng ta đang “có”. Nói “có” chỉ là một cách nói vậy thôi, chứ thực ra mọi sự từ mạng sống đến sức khoẻ, các tài năng, phương tiện và thời giờ đều là của Chúa và Chúa đã trao cho chúng ta vì quá thương chúng ta. Chúng ta có quyền sử dụng những thứ ấy để lo cho bản thân mình, nhưng tối thiểu chúng ta phải nộp lại cho Chúa một phần hoa lợi : dùng một phần công sức để làm việc Chúa, dùng một phần khả năng, tiền bạc… để lo cho việc Chúa và việc Giáo Hội. Nhưng chúng ta lại coi những thứ đó là “của” chúng ta, nên chúng ta tiếc rẻ khi Chúa hoặc Giáo Hội mời gọi chúng ta góp phần.

2. Hoa lợi mà tá điền phải nộp cho chủ thường chỉ là 1/10 hay có nhiều hơn nữa thì 2/10, 3/10, 4/10… nghĩa là phần của chủ luôn ít hơn mặc dù ông là kẻ sở hữu, còn phần tá điền thì luôn nhiều hơn dù họ chỉ là kẻ được chủ chia phần. Vì thế, chiếm đoạt luôn phần hoa lợi nhỏ của chủ là một việc làm rất bất công. Trong dụ ngôn này, ông chủ đã lấy lại vườn nho mà trao cho người khác “biết phải quấy” hơn là điều chính đáng.

Trong cụ thể, tôi có “nộp” cho Chúa phần hoa lợi về thời giờ, tiền bạc, khả năng v.v. không ? 1/10 thôi, tôi có nộp đủ không ?

3. Những người Chúa sai đến để nhắc tôi phải nộp phần hoa lợi ấy là ai ? Tôi có đối xử tệ với họ như các tá điền trong dụ ngôn này không ?

4. Khi giảng về việc giữ ngày Chúa nhật, một linh mục Trung hoa đã minh họa bằng câu chuyện sau : “Một người ra chợ mang theo chiếc túi có 7 quan tiền. Thấy người ăn mày tội nghiệp, ông đã quảng đại cho y 6 quan, chỉ giữ  lại 1 quan. Người ăn mày thay vì cám ơn, lại đi theo rình mò và ăn cắp nốt quan tiền cuối cùng. Đúng là quân mạt rệp đáng khinh ! Nhưng thử hỏi, Chúa cho ta 6 ngày làm việc, thế mà còn một ngày thứ bảy để ta nhớ đến Chúa mà nhiều khi ta cũng tiếc xót, thế thì ta là gì ?” (Góp nhặt)

5. Khi linh mục đang thống kê tình hình của xứ đạo, ngài hỏi một gia đình câu hỏi thường lệ :

– Các con có thường cầu nguyện chung cả gia đình không ?

Gia trưởng trả lời :

– Thưa cha, chúng con không có thời giờ.

– Giả như con biết một đứa con sẽ bị bệnh nếu chúng con không cầu nguyện, gia đình con có cầu nguyện không ?

– Ồ, con đoán chúng con sẽ cầu nguyện.

– Giả sử con biết ngày nào đó khi gia đình lơ là việc cầu nguyện, một đứa con sẽ gặp tai nạn. Các con có cùng cầu nguyện không ?

– Tất nhiên chúng con sẽ cầu nguyện.

– Giả sử mỗi ngày con quên cầu nguyện, giáo luật phạt 5 đôla. Các con có sao lãng việc cầu nguyện không ?

– Chắc chúng con sẽ cầu nguyện. Nhưng ý của những câu hỏi này là gì ?

– Vấn đề của con là không có thời giờ. Con có thể tìm được thời giờ. Con không nghĩ cầu nguyện chung gia đình là quan trọng như nộp phạt hay giữ sức khỏe cho con. Ơn ban của Chúa qua lời cầu nguyện quan trọng hơn bất cứ những gì con có thể nghĩ tới (góp nhặt)

Cầu nguyện: 

Xem thêm:

Bài đọc 1: Is 5,1-7
 

1        Tôi xin hát tặng bạn thân tôi,

            bài ca của bạn tôi về vườn nho của mình.

            Bạn thân tôi có một vườn nho trên sườn đồi mầu mỡ.

2          Anh ra tay cuốc đất nhặt đá,

            giống nho quý đem trồng,

            giữa vườn anh xây một vọng gác,

            rồi khoét bồn đạp nho.

            Anh những mong nó sinh trái tốt,

            nó lại sinh nho dại.

3          Vậy bây giờ,

            dân Giê-ru-sa-lem và người Giu-đa hỡi,

            xin phân xử đôi đàng giữa tôi với vườn nho.

4          Có gì làm hơn được cho vườn nho của tôi,

            mà tôi đã chẳng làm ?

            Tôi những mong trái tốt, sao nó sinh nho dại ?

5          Vậy bây giờ tôi cho các người biết

            tôi đối xử thế nào với vườn nho của tôi :

            hàng giậu thì chặt phá cho vườn bị tan hoang,

            bờ tường thì đập đổ cho vườn bị giày xéo.

6          Tôi sẽ biến thửa vườn thành mảnh đất hoang vu,

            không tỉa cành nhổ cỏ, gai góc mọc um tùm ;

            sẽ truyền lệnh cho mây đừng đổ mưa tưới xuống.

7          Vườn nho của ĐỨC CHÚA các đạo binh,

            chính là nhà Ít-ra-en đó ;

            cây nho Chúa mến yêu quý chuộng,

            ấy chính là người xứ Giu-đa.

            Người những mong họ sống công bình,

            mà chỉ thấy toàn là đổ máu ;

            đợi chờ họ làm điều chính trực,

            mà chỉ nghe vẳng tiếng khóc than.

(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

Bài đọc 2: Pl 4,6-9

 6 Anh em đừng lo lắng gì cả. Nhưng trong mọi hoàn cảnh, anh em cứ đem lời cầu khẩn, van xin và tạ ơn, mà giãi bày trước mặt Thiên Chúa những điều anh em thỉnh nguyện. 7 Và bình an của Thiên Chúa, bình an vượt lên trên mọi hiểu biết, sẽ giữ cho lòng trí anh em được kết hợp với Đức Ki-tô Giê-su. 8 Ngoài ra, thưa anh em, những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, thì xin anh em hãy để ý. 9 Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy ở nơi tôi, thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em.

(Nguồn: Ủy Ban Thánh Kinh / HĐGMVN)

Leave a Reply

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *