Hai khuôn mặt trái ngược nhau (25.9.2016 – Chúa nhật 26 Thường niên năm C)

lazarus.jpgLời Chúa: Lc 16,19-31

19 Khi ấy, Đức Giê-su nói với người Pha-ri-sêu dụ ngôn sau đây : “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. 20 Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu, 21 thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta. 22 Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.

23 “Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ. 24 Bấy giờ ông ta kêu lên : ‘Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát ; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm !’ 25 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Con ơi, hãy nhớ lại : suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi ; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ. 26
Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.’

27 “Ông nhà giàu nói : ‘Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con, 28 vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này !’ 29 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.’ 30 Ông nhà giàu nói : ‘Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối.’ 31 Ông Áp-ra-ham đáp : ‘Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin.'”

Suy Niệm 

Dụ ngôn cho ta thấy hai khuôn mặt trái ngược nhau:
một ông nhà giàu dư ăn dư mặc,

một anh nhà nghèo bệnh tật nằm đói lả,

không đủ sức xua đuổi những con chó đến quấy rầy.

Hai người ở gần nhau,

chỉ cách nhau một cái cổng vẫn thường khép,

nhưng lại thật xa nhau.

Ông nhà giàu biết mặt, biết tên anh nhà nghèo,

nhưng ông chẳng mảy may quan tâm,

vì ông bận tổ chức tiệc tùng và mời quan khách.

Ladarô đã chết trong cảnh đói nghèo và bệnh tật.

Ông nhà giàu cũng chết.

Cái chết đồng đều cho mọi người,

nhưng số phận sau cái chết lại khác nhau.

Không phải chỉ vì giàu mà ông nhà giàu bị phạt,

nhưng vì ông đã khép cửa và khép lòng,

đã ung dung hưởng thụ quyền sở hữu “hợp pháp”,

đã không chấp nhận chia sẻ điều mình có dư thừa.

Ông nhà giàu hẳn đã thấy Ladarô,

nhưng đã sống như thể không có anh ta,

vì ông loay hoay vun quén cho hạnh phúc của mình.

Không phải chỉ vì nghèo mà anh nhà nghèo được thưởng,

được hạnh phúc ngồi trong lòng tổ phụ Abraham,

nhưng vì anh chấp nhận số phận hẩm hiu của mình,

và trông cậy vào sự trợ giúp của Thiên Chúa.

Thế giới văn minh lại càng đào sâu hố ngăn cách

giữa nước giàu và nước nghèo,

giữa thiểu số người giàu và đa số người nghèo.

Chính tôi cũng giàu về một mặt nào đó:

giàu trí tuệ, giàu bạn bè, giàu thế lực,

giàu chỗ đứng trong xã hội, giàu đời sống thiêng liêng.

Hố sâu chỉ được lấp đầy

bằng cách mở tung cánh cửa yêu thương và chia sẻ,

nhìn nhận tài nguyên thế giới là của mọi người,

nhìn nhận quyền sống của từng người,

sống như một nhân vị, sống như con cái Thiên Chúa,

sống như anh chị em tôi.

Mỗi người chúng ta đều có một Ladarô chờ ngoài cửa,

nếu chúng ta mở cửa và mời người đó đồng bàn,

thì chúng ta sẽ trở nên người giàu có thực sự,

và trưởng thành viên mãn trong nhân cách.

Dù người chết hiện về, dù kẻ chết sống lại

cũng chẳng làm chúng ta hết chai đá.

Chỉ Lời Chúa mới khiến chúng ta sám hối ăn năn,

mở lòng trước tha nhân và Thiên Chúa (x. 1Ga 3,17).

Cầu Nguyện 

 

Lạy Chúa,
xin cho con nhìn thấy

 những người nghèo ở quanh con,

ở trong gia đình con, đang cần đến con.

 Bất cứ ai đang cần đến con đều là người nghèo,

 xin cho con thấy Chúa trong họ.

 

Dần dần con hiểu rằng

 cả người giàu cũng nghèo,

 nghèo vì cần thấy đời họ có ý nghĩa.

 Dần dần con chấp nhận rằng

 cả bản thân mình cũng nghèo

 và cần đến người khác.

 Lắm khi con cần một nụ cười,

 một ánh mắt,

 một lời thăm hỏi đỡ nâng.

 

Cám ơn Chúa vì đã dựng nên chúng con

 ai cũng nghèo về một mặt nào đó

 và ai cũng cần đến người khác.

 Như thế là chúng con được mời gọi sống cho nhau,

 làm cho nhau thêm giàu có.

 Cám ơn Chúa vì Chúa cũng nghèo,

 vì Chúa rất cần đến chúng con

để hoàn thành công trình cứu độ.

 

Xin cho con

 khiêm tốn nhận mình nghèo để nhận lãnh
can đảm nhận mình giàu để hiến trao. Amen.

 

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ